Poetry

một bài thơ không tên

em có chắc không?

gửi em, người đứng bên kia cầu, nơi vương vấn vẫn còn đấy nơi hai ta đã từng trước đây.

dòng nước dưới chân nay không còn êm ả, cuốn trôi đi những lời hứa chưa trọn vẹn. ta đứng bên này, nhìn hoàng hôn bóng ngả nghe tiếng thở dài của gió, của mây, của trời.

anh không biết bên kia cầu, sương đã xuống chưa em? bờ vai nhỏ có đang chờ cơn mưa tới? cơn mưa rào những hạt mưa rơi, không phải tí tách, cũng chẳng phải ồn ào, xối xả, mà là vỡ vụn xót xa trước số phận…

trước những ngã rẽ cả hai ta chẳng thể chối từ.

khoảng cách bây giờ đâu chỉ là nhịp cầu nhỏ bé, mà là hàng ngàn dặm hàng chục ngàn hàng trăm ngàn. đo bằng những khoảng trống rợn ngợp giữa hai cuộc đời.

anh sẽ quay lưng, nhường lại một khung trời, để em bước tiếp về phía bình minh không vướng víu đừng xót xa gì cho một lần lỡ hẹn cứ để gió chiều cuốn hết đi cho rồi

bài thơ không tên, anh gửi lại tháng năm, vùi sâu xuống đáy dòng sông muôn thuở. chẳng có người nhận, cũng không còn người đợi.

chớp mắt. cả ngàn thu.